• Hà Nội
  • Hồ Chí Minh
  • Đà Nẵng
  • Nha Trang
  • Úc
  • Nam Phi
  • Ấn Độ
  • Pakistan
  • Mông Cổ
  • Singapore
  • Na Uy
  • Phần Lan
  • Thụy Điển
  • Đan Mạch
  • Hà Nam
  • Miền Nam
  • Phú Yên
  • Tây Nguyên
  • Tây Bắc
  • Cà Mau
  • Cần Thơ
  • Miền Tây Nam Bộ
  • Ba Bể - Bản Giốc
  • Thanh Hóa
  • Bắc Giang
  • Cô Tô
  • Quảng Ninh
  • Nghệ An
  • Điện Biên
  • Quảng Bình
  • Côn Đảo
  • Phú Quốc
  • Quy Nhơn
  • Áo
  • Bỉ
  • Hà Lan
  • Thổ Nhĩ Kỳ
  • Hy Lạp
  • Tây Ban Nha
  • Ý - Italia
  • Thái Lan
  • Lào
  • Dubai
  • Myanmar
  • Séc
  • Đức
  • Pháp
  • Nga
  • Đài Loan
  • Hàn Quốc
  • Indonesia
  • Nhật Bản
  • Trung Quốc
  • Sơn La
  • Hà Giang
  • Yên Bái
  • Bến Tre
  • Đà Lạt
  • Huế
  • Sài Gòn
  • Nha Trang
  • Đà Nẵng
  • Hà Nội
  • Ninh Bình
  • Hạ Long
  • Hải Phòng
  • Lào Cai
  • Tháng 1
  • Tháng 2
  • Tháng 3
  • Tháng 4
  • Tháng 5
  • Tháng 6
  • Tháng 7
  • Tháng 8
  • Tháng 9
  • Tháng 10
  • Tháng 11
  • Tháng 12
  • Dưới 1 triệu
  • Từ 1 đến 2 triệu
  • Từ 2 đến 4 triệu
  • Từ 4 đến 6 triệu
  • Từ 6 đến 10 triệu
  • Trên 10 triệu

Tỉnh Giang Tây Trung Quốc : Nơi có đồ gốm sứ đẹp nhất Trung Hoa

Giang Tây là một tỉnh nằm ở đông nam Trung Quốc. Giang Tây trải dài từ bờ Trường Giang ở phía bắc đến các khu vực cao hơn ở phía nam và phía đông, tỉnh có ranh giới giáp với An Huy ở phía bắc, Chiết Giang ở phía đông bắc, Phúc Kiến ở phía đông, Quảng Đông ở phía nam, Hồ Nam ở phía tây, và Hồ Bắc ở phía tây bắc. Tên gọi "Giang Tây" bắt nguồn từ tên một đạo dưới thời nhà Đường được lập vào năm 733, Giang Nam Tây đạo. 

  • Vị trí địa lý của tỉnh Giang Tây Trung Quốc

    Giang Tây có núi bao quanh ba mặt, ở phía tây là các dãy núi Mạc Phụ, Cửu Lĩnh, và La Tiên; ở phía đông là các dãy núi Hoài Ngọc và Vũ Di; còn ở phía nam là các dãy núi Cửu Liên và Đại Dữu Lĩnh. Phần trung bộ và nam bộ của Giang Tây là các gò đồi và thung lũng nằm rải rác, núi và gò đồi chiếm tới 60% diện tích của tỉnh; trong khi bắc bộ thì bằng phẳng và có cao độ thấp, gọi là đồng bằng hồ Bà Dương. Đỉnh cao nhất Giang Tây là Hoàng Cương Sơn thuộc dãy núi Vũ Di, trên vùng giáp giới với Phúc Kiến, với cao độ 2.157 mét (7.077 ft).
     
    Sông Cám là sông chính tại Giang Tây, sông dài 991 km và chảy từ nam lên bắc. Sông Cám đổ vào hồ Bà Dương, hồ nước ngọt lớn nhất tại Trung Quốc; nước trong hồ này lại đổ vào Trường Giang, con sông tạo thành ranh giới phía bắc của Giang Tây. Các sông quan trọng khác đổ vào hồ Bà Dương là sông Phủ , sông Tín, sông Bà và sông Tu. Các hồ chứa nhân tạo trọng yếu của Giang Tây là hồ chứa Chá Lâm trên sông Tu ở phía tây bắc và hồ chứa Vạn An ở thượng du sông Cám.
     

    Khí hậu tại Giang Tây Trung Quốc

    Giang Tây nằm ở phía đông nam của Trung Quốc. Địa hình kéo dài từ bờ bắc của sông Trường Giang đến các khu vực cao hơn phía nam và phía đông. Giang Tây có khí hậu cận nhiệt đới ẩm (Cfa theo phân loại khí hậu Köppen), với mùa đông ngắn, mát và ẩm cùng mùa hè rất nóng và ẩm ướt. Nhiệt độ không khí trung bình là 3 đến 9 °C (37 đến 48 °F) vào tháng 1 và 27 đến 30 °C (81 đến 86 °F) vào tháng 7. Lượng giáng thủy hàng năm là 1.200 đến 1.900 milimét (47 đến 75 in), phần lớn bắt nguồn từ các cơn mưa lớn vào cuối mùa xuân và mùa hè. Tính đến năm 2007, Giang Tây đã thành lập được 137 khu bảo tồn thiên nhiên, bao gồm 6 khu bảo tồn cấp quốc gia, tổng diện tích là 9.852,3 km², chiếm 5,9% diện tích của tỉnh.

    Giang Tây mang đặc trưng của khí hậu cận nhiệt đới ẩm. Nơi đây được phân làm 4 mùa rõ rệt. Mùa xuân kéo dài từ tháng 3 đến tháng 5, tiết trời ấm áp mát mẻ. Mùa hè rơi vào tháng 6 đến tháng 9, nóng ẩm mưa nhiều. Mùa thu từ tháng 10 đến tháng 12, trời mát mẻ hơi se lạnh. Mùa đông ngắn, từ tháng 1 đến tháng 2, mát và ẩm. Theo kinh nghiệm đi du lịch ở Giang Tây du khách chia sẻ, bạn nên đến đây vào đầu xuân, mùa thu và mùa đông.

    Kinh tế tại Giang Tây Trung Quốc

    Theo kết quả sơ bộ, năm 2010, tổng GDP của Giang Tây đạt 943,5 tỉ NDT, đứng thứ 19 cả nước, tính theo giá cả thì tăng 14% so với năm trước. Trong đó, khu vực một của nền kinh tế đạt giá trị 106,04 tỉ NDT, tăng trưởng 4,8%, chiếm tỷ trọng 16,4% trong GDP; khu vực hai của nền kinh tế đạt giá trị 341,49 tỉ NDT, tăng trưởng 16,6%, chiếm tỷ trọng 52,7% trong GDP; khu vực ba của nền kinh tế đạt giá trị 200,5 tỉ NDT, tăng trưởng 10,1%, chiếm tỉ trọng 30,9%. Thu nhập bình quân của cư dân đô thị là 15.481 NDT, tăng trưởng 10,4%; thu nhập thuần của nông dân là 5.789 NDT, tăng trưởng 14,1%.
     
    Trong số các tỉnh thị, tốc độ phát triển kinh tế của Giang Tây ở mức trung bình, song tổng giá trị kinh tế thì tương đối nhỏ. Nông nghiệp chiếm một tỷ trọng lớn trong nền kinh tế quốc dân của tỉnh Giang Tây. Trong 29 năm từ 1979-2007, tổng GDP của Giang Tây đã tăng lên 62,86 lần, còn theo giá cả so sánh, tốc độ tăng trưởng GDP bình quân hành năm là 9,4%, thấp hơn mức bình quân 9,8% của cả nước. So với các tỉnh ven biển lân cận là Chiết Giang, Phúc Kiến và Quảng Đông, thì Giang Tây là một tỉnh nghèo.
     
    Lúa là cây trồng chủ đạo tại Giang Tây, các loại cây thường trồng khác là bông và cải dầu, chè, mao trúc, thông sam. Giang Tây dẫn đầu về sản xuất kim quất tại Trung Quốc, đặc biệt là ở huyện Toại Xuyên. Giang Tây giàu tài nguyên khoáng sản, dẫn đầu trong số các tỉnh của nơi đây về trữ lượng đồng, volfram, vàng, bạc, urani, thori, tantali, niobi. Các trung tâm khai mỏ đáng chú ý là Đức Hưng (đồng) và Đại Dư (volfram). Gốm sứ Cảnh Đức Trấn nổi tiếng toàn quốc.

    Con người và văn hoá tại Giang Tây

    Tuyệt đại đa số cư dân Giang Tây là người Hán, chiếm trên 99,7% dân số, các phân nhóm Hán chính tại Giang Tây là người Cám và người Khách Gia. Các nhóm thiểu số có số lượng đáng kể là người Hồi, người Xa và người Choang. Hồ Nam và Giang Tây là hai tỉnh mất cân bằng giới tính lớn nhất tại nơi này, theo nghiên cứu của BMJ dựa theo số liệu năm 2005, tỷ lệ bé trai/bé gái trong nhóm tuổi từ 1-4 tại Giang Tây là trên 140/100.

    Cư dân Giang Tây chủ yếu nói tiếng Cám, một bộ phận nói tiếng Khách Gia, tiếng Huy, tiếng Ngô và Quan thoại. Tiếng Cám là một trong các phương ngữ lớn, số người sử dụng ước đạt 51 triệu, ngôn ngữ này được nói tại trên 60 huyện thị tại Giang Tây, phạm vi bao trùm Nam Xương, Cảnh Đức Trấn (khu thành thị), Bình Hương, Nghi Xuân, Phủ Châu và Cát An. Tiếng Khách Gia được nói ở Cám Châu.

     

    Một số cảnh đẹp thu hút khách du lịch tại Giang Tây

    Làng Vụ Nguyên

    Điểm đến hàng đầu mà du khách không nên bỏ qua khi du lịch tỉnh Giang Tây chính là làng Vụ Nguyên. Ngôi làng này nổi tiếng với những kiến trúc cổ xưa độc đáo. Điểm xuyết giữa không gian truyền thông Trung Hoa cổ đại đó là sắc vàng rực rỡ của hoa cải. Con đường làng quanh co bên cạnh dòng kênh lặng lờ trôi. Không gian trong làng bình yên cho du khách những giây phút thư giãn tuyệt vời. Những ngôi nhà cổ vẫn còn được bảo tồn nguyên vẹn.

    Hồ Poyang

    Tỉnh Giang Tây là nơi nổi tiếng với những vẻ đẹp tự nhiên. Du khách sẽ khó có thể rời mắt khỏi những ngọn núi, hồ và sông tuyệt đẹp ở đây. Đặc biệt hấp dẫn là hồ Poyang, đây không chỉ là hồ nước ngọt lớn nhất Trung Quốc, mà còn là môi trường sống mùa đông của sếu trắng. Hồ Poyang là một viên ngọc trai rực rỡ trên lãnh thổ rộng lớn của Trung Quốc. Trong hàng ngàn năm, nó đã nuôi dưỡng người dân ở tỉnh Giang Tây và thu hút du khách bằng sự quyến rũ của mình.
     
    Nhìn ra phía ngoài rộng lớn của hồ, với những con sóng xanh trải dài đến tận chân trời, giống như đứng trên bờ và nhìn ra một đại dương. Vào những ngày mà mặt trời chiếu sáng và bầu trời trong xanh, bầu trời và mặt nước dường như gặp nhau ở đường chân trời. Thuyền buồm trên hồ phóng qua lại, dường như rung chuyển với những đám mây cuồn cuộn. Những con chim ưng bay theo nhau như một con rồng di chuyển lớn. 
     
    Hồ Poyang rất giàu thực vật thủy sinh, tạo ra một môi trường hiếu khách cho nhiều loài cá nước ngọt quý hiếm. Ngoài ra, nhiều loại chim quý hiếm được thu hút ở đây, khiến nó trở thành điểm đến phổ biến cho những người chơi chim. Khi mùa đông đến gần, khoảng 2.800 con sếu trắng sẽ di cư đến hồ Poyang để dành mùa đông của chúng. Thật là một cảnh tượng ngoạn mục!

    Vườn Quốc gia Lư Sơn

    Ở phía đông của hồ Poyang, Vườn Quốc gia Lư Sơn là một khu nghỉ mát mùa hè tuyệt vời với những ngọn núi tươi tốt, những đám mây bao phủ và sương mù, nhiều hồ nước sâu và thác nước chảy nhanh. Các cảnh quan bí ẩn và mê hoặc nép mình trong các thung lũng hẻo lánh và khe núi sâu. Tô Thức - một nhà thơ nổi tiếng của thời nhà Tống (960-1279), để vinh danh biển mây của Lư Sơn đã viết: “Việc không có được một viễn cảnh thực sự của ngọn núi chỉ dẫn đến thực tế là bạn đang ở ngay giữa nó”.
     
    Vườn Quốc gia có diện tích 500 km2 và có hơn 90 đỉnh núi. Cao nhất trong số này là đỉnh Hanyang cao tới 1473,4 m. Lư Sơn nổi tiếng với các địa điểm tuyệt vời bao gồm các khe núi, thác nước, hang động, đá và đinh tán. Có 12 khu danh lam thắng cảnh chính, cùng với 37 điểm tham quan, hơn 900 chữ khắc trên vách đá và hơn 300 tấm bia. Một ngọn núi khác là Cương Sơn. Nó được biết đến rộng rãi là cái nôi của cách mạng Trung Quốc hơn là vì vẻ đẹp tự nhiên của nó, trên thực tế, nó cũng có những điểm hấp dẫn du khách như Lư Sơn vậy.

    Đằng Vương Các

    Đằng Vương Các nằm trên bờ sông Kan, thuộc thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây. Cùng với Tháp cẩu vàng, Đằng Vương Các là tòa tháp đẹp, một trong điểm đáng chú ý nhất ở phía nam của sông Dương Tử. Nó được nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới ngưỡng mộ. Về chiều cao, kích thước tổng thể và phong cách kiến ​​trúc, Đằng Vương Các này là một ví dụ điển hình của các tòa tháp chọc trời ở Trung Quốc.
     
    Đằng Vương Các luôn là nơi tập trung những người đàn ông để viết kinh và tổ chức tiệc, do đó, việc trang trí mới mang lại sự nổi bật cho văn hóa. Một loạt các âm trầm và bích họa chứng minh rằng những người đàn ông tài năng đã mang lại vinh quang cho nơi này. Các kinh dịch, tấm bia, khớp nối trên các cột của hội trường là tất cả các lựa chọn của những người nổi tiếng. Nhạc cụ, đồ cúng tế bằng đồng, bài viết nghi lễ, tiếng chuông nối tiếp truyền đạt một nét thanh lịch cổ điển cho Đằng Vương Các

    Cảnh Đức Trấn

    Cảnh Đức Trấn nằm gần nhiều điểm tham quan tự nhiên nổi tiếng bao gồm Mt. Hoàng, Mt. Lu, Mt. Cửu Hoa, Mt. San Khánh, Mt. Longhu, Mt. Wuyi cũng như hồ Poyang và hồ Qiandao. Hơn 30 di tích lịch sử gốm sứ đã được tìm thấy trong thành phố, chẳng hạn như khu vực sản xuất vật liệu gốm cổ nổi tiếng của Kaolin, tàn tích của lò nung cổ xưa của người Hutian và sự hủy hoại của lò nung hoàng gia thời nhà Minh và nhà Thanh. Ngoài ra còn có nhiều cảnh quan và thắng cảnh trong thị trấn, như: Bảo tàng Lịch sử Gốm sứ, Phố cổ Jingdezhen.
     
    Gốm sứ được sản xuất ở đây sớm nhất là 1.800 năm trước vào thời Đông Hán. Ngày nay, Cảnh Đức Trấn vẫn là một trung tâm quốc gia về sản xuất sứ. Trong khi ở thị trấn cổ này, du khách có thể ghé thăm nhiều nhà máy gốm và các lò nung cổ. Ngoài ra, Giang Tây là một trong những vùng sản xuất trà cổ xưa. Trà đen được sản xuất tại thành phố Ninh Châu và trà xanh được sản xuất tại thành phố Wuyuan nổi tiếng khắp cả nước.
     

    Ẩm thực tại Giang Tây

    Ẩm thực của Giang Tây bao gồm các món ăn từ Nam Xương và Cám Châu. Nguyên liệu chủ yếu tới từ sản vật địa phương. Nghệ thuật nấu nướng đặc trưng với các phương pháp chế biến như nướng, hấp, xào, hầm, om và hấp cơm. Các món ăn ngon của Giang Tây rất phổ biến vì hương vị thơm ngon, giàu dinh dưỡng. Món ăn phổ biến và được nhiều du khách yêu thích nhất chính là chả giò. Một số nhà hàng nổi tiếng có thể kể đến như Xinya, Xinguiyuan, Shixianlou và Donfanghong ở Nam Xương.

    Trên đây là tổng hợp những kiến thức hữu ích về Giang Tây để bạn đọc tham khảo. Hi vọng những thông tin này sẽ giúp cho chuyến du lịch Trung Quốc theo tour tới Giang tây của các bạn sẽ có nhiều trải nghiệm đáng nhớ hơn.

Các bài viết khác

day-nui-altai-mong-co

Dãy Nũi Altai Mông Cổ

16:49 21/06/2022
0975 699 988
zalo mes